送杨玉伯归泾阳

(明代)谢榛

凤凤城南杨柳丝,当春袅袅牵别离。古人折赠意偶尔,至今千里传相思。

风吹柳花正西去,黄鹂唤春春不住。落日关河怅远人,青丝白马归三秦。

壮年不叹功名薄,独将宝剑淹风尘。有时大笑对樽酒,七雄能战不能守。

燕昭之策非远图,空使黄金高北斗。君才落落谁见知,且向沧浪随钓叟。

秋来水上烟云重,慎勿濯足惊鱼龙。

谢榛

谢榛(1495~1575)明代布衣诗人。字茂秦,号四溟山人、脱屣山人,山东临清人。十六岁时作乐府商调,流传颇广,后折节读书,刻意为歌诗,以声律有闻于时。嘉靖间,挟诗卷游京师,与李攀龙、王世贞等结诗社,为“后七子”之一,倡导为诗摹拟盛唐,主张“选李杜十四家之最者,熟读之以夺神气,歌咏之以求声调,玩味之以裒精华。”后为李攀龙排斥,削名“七子”之外,客游诸藩王间,以布衣终其身。其诗以律句绝句见长,功力深厚,句响字稳,著有《四溟集》、《四溟诗话》。

《送杨玉伯归泾阳》拼音标注

sòng yáng yù bó gūi jīng yáng
fèng fèng chéng nán yáng lǐu sī,
dāng chūn niǎo niǎo qiān bié lí。
gǔ rén zhé zèng yì ǒu ěr,
zhì jīn qiān lǐ chuán xiāng sī。
fēng chūi lǐu huā zhèng xī qù,
huáng lí huàn chūn chūn bù zhù。
luò rì guān hé chàng yuǎn rén,
qīng sī bái mǎ gūi sān qín。
zhuàng nián bù tàn gōng míng bó,
dú jiāng bǎo jiàn yān fēng chén。
yǒu shí dà xiào dùi zūn jǐu,
qī xióng néng zhàn bù néng shǒu。
yàn zhāo zhī cè fēi yuǎn tú,
kōng shǐ huáng jīn gāo běi dǒu。
jūn cái luò luò shúi jiàn zhī,
qiě xiàng cāng làng súi diào sǒu。
qīu lái shǔi shàng yān yún zhòng,
shèn wù zhuó zú liáng yú lóng。