上洛中大司马王公寿篇

(明代)谢榛

瀍涧抱王城,嵩高壮汉京。河山元地胜,灵秀自天生。

才逸青云早,功多白发盈。蓟门曾选将,秦塞久知兵。

月晓尚书省,霜严骠骑营。艰虞扶国步,宵旰见皇情。

身岂风尘倦,心犹冰蘖清。庙廊千载计,柱石两朝声。

不负烟霞侣,弥坚松桂盟。周田安旧业,洛社聚耆英。

乘醉新诗健,能书老眼明。栖迟耽绿野,恬澹爱黄精。

已脱升沉世,应藏著述名。三秋携杖出,二室拟丹成。

忽下浮邱鹤,还闻子晋笙。当樽话宝诀,夜色正参横。

谢榛

谢榛(1495~1575)明代布衣诗人。字茂秦,号四溟山人、脱屣山人,山东临清人。十六岁时作乐府商调,流传颇广,后折节读书,刻意为歌诗,以声律有闻于时。嘉靖间,挟诗卷游京师,与李攀龙、王世贞等结诗社,为“后七子”之一,倡导为诗摹拟盛唐,主张“选李杜十四家之最者,熟读之以夺神气,歌咏之以求声调,玩味之以裒精华。”后为李攀龙排斥,削名“七子”之外,客游诸藩王间,以布衣终其身。其诗以律句绝句见长,功力深厚,句响字稳,著有《四溟集》、《四溟诗话》。

《上洛中大司马王公寿篇》拼音标注

shàng luò zhōng dà sī mǎ wáng gōng shòu piān
chán jiàn bào wáng chéng,
sōng gāo zhuàng hàn jīng。
hé shān yuán dì shèng,
líng xìu zì tiān shēng。
cái yì qīng yún zǎo,
gōng duō bái fā yíng。
jì mén céng xuǎn jiāng,
qín sāi jǐu zhī bīng。
yuè xiǎo shàng shū shěng,
shuāng yán piào qí yíng。
jiān yú fú guó bù,
xiāo gàn jiàn huáng qíng。
shēn qǐ fēng chén juàn,
xīn yóu bīng niè qīng。
miào láng qiān zài jì,
zhù shí liǎng zhāo shēng。
bù fù yān xiá lv̌,
mí jiān sōng gùi méng。
zhōu tián ān jìu yè,
luò shè jù qí yīng。
chéng zùi xīn shī jiàn,
néng shū lǎo yǎn míng。
qī chí dān lv̀ yě,
tián dàn ài huáng jīng。
yǐ tuō shēng chén shì,
yìng cáng zhù shù míng。
sān qīu xié zhàng chū,
èr shì nǐ dān chéng。
hū xià fú qīu hè,
huán wén zǐ jìn shēng。
dāng zūn huà bǎo jué,
yè sè zhèng cān héng。