冬日原居酬光上人见访

(唐代)熊皎

吾道丧已久,吾师何此来。门无尘事闭,卷有国风开。野迥霜先白,庭荒叶自堆。寒暄吟罢后,犹喜话天台。

熊皎

熊皎(一作皦),唐代诗人。后唐清泰二年(935)登进士第。后晋天福时,为延州刺史刘景岩从事,景岩徙邠州,皦入拜补阙。

《冬日原居酬光上人见访》拼音标注

dōng rì yuán jū chóu guāng shàng rén jiàn fǎng
wú dào sāng yǐ jǐu,
wú shī hé cǐ lái。
mén wú chén shì bì,
juàn yǒu guó fēng kāi。
yě jiǒng shuāng xiān bái,
tíng huāng yè zì dūi。
hán xuān yín bà hòu,
yóu xǐ huà tiān tái。