铁岭关

(清代)徐昂发

铁岭负青天,岝崿耸岭背。峰连削壁险,路入倾崖晦。

兵家矜却笠,地势雄守隘。束马贯层峦,贾勇陟危塞。

山盘鸟道纡,磴转硖角对。沓石堕仍倚,飞泉散复汇。

鸣蝉响清越,树密昼阴暧。力前忽斗下,猛进眩反退。

折趾谅不辞,我仆嗟已殆。三关信雄杰,乘鄣此亦最。

山形接北荒,边琐通恒代。缅昔豺虎斗,百战争要害。

设险殃万民,茫茫咎真宰。

徐昂发

江苏昆山人,原籍长洲,榜姓管,字大临,号絅庵。康熙三十九年进士,官编修。曾提督江西学政。雍正初,因故遣戍新疆。工诗,刻峭清新,善骈体文,亦长于考据。有《畏垒笔记》、《畏垒山人诗集》。

《铁岭关》拼音标注

tiě líng guān
tiě líng fù qīng tiān,
zuò è sǒng líng bèi。
fēng lián xuē bì xiǎn,
lù rù qīng yá hùi。
bīng jiā jīn què lì,
dì shì xióng shǒu ài。
shù mǎ guàn céng luán,
jiǎ yǒng zhì wēi sāi。
shān pán niǎo dào yū,
dèng zhuǎn xiá jiǎo dùi。
tà shí duò réng yǐ,
fēi quán sàn fù hùi。
míng chán xiǎng qīng yuè,
shù mì zhòu yīn ài。
lì qián hū dǒu xià,
měng jìn xuàn fǎn tùi。
zhé zhǐ liàng bù cí,
wǒ pū jiē yǐ dài。
sān guān xìn xióng jié,
chéng zhāng cǐ yì zùi。
shān xíng jiē běi huāng,
biān suǒ tōng héng dài。
miǎn xī chái hǔ dǒu,
bǎi zhàn zhēng yào hài。
shè xiǎn yāng wàn mín,
máng máng jìu zhēn zǎi。