题镏生柳庄
(元代)徐贲
碧山绿水转逶迤,君家住处宛适宜。春风绕屋杨柳树,为君争发艳阳时。
艳阳时节风光早,万叶千丝向人好。何如遗恨武昌门,难同送别长安道。
拂烟照水更多情,枝间百啭有啼莺。娇倾赵女筵前舞,思入燕姬笛里声。
白花撩乱波摇荡,密影芳阴自来往。坐邀钓侣把长竿,行倩菱童棹孤榜。
记取前时亲手栽,丝丝叶叶费春裁。愿得傍人莫轻折,岁岁年年春自来。

徐贲
(1335—1393)元明间苏州府长洲人,字幼文,号北郭生。工诗善画。为十才子之一,又与高启、杨基、张羽合称吴中四杰。元末为张士诚掾属。张氏亡,谪临濠。洪武二年放归。后授给事中,改御史,巡按广东。官至河南左布政使。以征洮岷军过境,犒劳不时,下狱死。有《北郭集》。
《题镏生柳庄》拼音标注
tí líu shēng lǐu zhuāng
bì shān lv̀ shǔi zhuǎn wēi yǐ,
jūn jiā zhù chù wǎn shì yí。
chūn fēng rào wū yáng lǐu shù,
wèi jūn zhēng fā yàn yáng shí。
yàn yáng shí jié fēng guāng zǎo,
wàn yè qiān sī xiàng rén hǎo。
hé rú yí hèn wǔ chāng mén,
nán tóng sòng bié cháng ān dào。
fú yān zhào shǔi gèng duō qíng,
zhī jiān bǎi zhuàn yǒu tí yīng。
jiāo qīng zhào nv̌ yán qián wǔ,
sī rù yàn jī dí lǐ shēng。
bái huā liāo luàn bō yáo dàng,
mì yǐng fāng yīn zì lái wǎng。
zuò yāo diào lv̌ bǎ cháng gān,
xíng qiàn líng tóng zhuō gū bǎng。
jì qǔ qián shí qīn shǒu zāi,
sī sī yè yè fèi chūn cái。
yuàn dé bàng rén mò qīng zhé,
sùi sùi nián nián chūn zì lái。