
徐贲
(1335—1393)元明间苏州府长洲人,字幼文,号北郭生。工诗善画。为十才子之一,又与高启、杨基、张羽合称吴中四杰。元末为张士诚掾属。张氏亡,谪临濠。洪武二年放归。后授给事中,改御史,巡按广东。官至河南左布政使。以征洮岷军过境,犒劳不时,下狱死。有《北郭集》。
《送张明府》拼音标注
sòng zhāng míng fǔ
měi xǐ lùn wén jǐu,
nà kān yòu sòng xíng。
hú shēn yān bié jǐu,
gē duǎn cù lí chéng。
shǔi yì gū lín dù,
hán shān bàn yǐn chéng。
cháo shēng zhī hǎi jìn,
mù luò jiàn qīu qīng。
míng dàn chē chén xià,
yìng kàn fù lǎo yíng 。