游钟山开善寺诗

(南北朝)徐伯阳

聊追邺城友,躧步出兰宫。法侣殊人世,天花异俗中。

鸟声不测处,松吟未觉风。此时超爱网,还复洗尘蒙。

徐伯阳

(516—581)南朝梁东海人,字隐忍。敏而好学,年十五,以文笔称。读史书三千余卷,试策高第。梁武帝大同中,为侯官令,甚得民和。陈文帝、宣帝间,除司空侯安都府记室参军。后除新安王府咨议参军事。

《游钟山开善寺诗》拼音标注

yóu zhōng shān kāi shàn sì shī
liáo zhūi yè chéng yǒu,
xǐ bù chū lán gōng。
fǎ lv̌ shū rén shì,
tiān huā yì sú zhōng。
niǎo shēng bù cè chù,
sōng yín wèi jué fēng。
cǐ shí chāo ài wǎng,
huán fù xǐ chén méng。