
徐溥
徐溥(1428-1499),字时用,号谦斋,袱溪(今宜兴宜城镇溪隐村)人。景泰五年(1454)进士,官至华盖殿大学士。弘治五年八月(1492)至十一年七月(1498)任当朝首辅,从容辅导,爱护人才。卒谥文靖。著有《谦斋文录》。
《东皋草堂为王景升题》拼音标注
dōng gāo cǎo táng wèi wáng jǐng shēng tí
sān huái shì zé shēn rú hǎi,
jīn jiàn dōng gāo yǒu cǎo táng。
shū xiào kě zhūi táo jìng jié,
fēng líu huán yì hè zhī zhāng。
táo huā chūn shǔi huà chuán xiǎo,
shú dào qīu fēng bái jǐu xiāng。
wǒ yù tuō guān xún jìu yuē,
gù yuán shān sè dùi cāng cāng。