
徐溥
徐溥(1428-1499),字时用,号谦斋,袱溪(今宜兴宜城镇溪隐村)人。景泰五年(1454)进士,官至华盖殿大学士。弘治五年八月(1492)至十一年七月(1498)任当朝首辅,从容辅导,爱护人才。卒谥文靖。著有《谦斋文录》。
《寿钱学士外舅庄公八十》拼音标注
shòu qián xué shì wài jìu zhuāng gōng bā shí
gū xīng guāng zhú dài xī qián,
yě lǎo jīn dāng bā shí nián。
céng xiàng qīng shí yīng chǒng mìng,
què lái píng dì zuò shén xiān。
cǎi yī wǔ chù rén rú yù,
qǐ xí kāi shí jǐu sì quán。
zhēn zhòng nán fēi gē yī qū,
yù táng xué shì yì xuán xuán。