
徐溥
徐溥(1428-1499),字时用,号谦斋,袱溪(今宜兴宜城镇溪隐村)人。景泰五年(1454)进士,官至华盖殿大学士。弘治五年八月(1492)至十一年七月(1498)任当朝首辅,从容辅导,爱护人才。卒谥文靖。著有《谦斋文录》。
《挽万尚书祺》拼音标注
wǎn wàn shàng shū qí
fēng lù xiāo xiāo yì shǔi páng,
guān jū xíng bù hū yún wáng。
mèng hún cháng rào huáng jīn què,
gūi xīng kōng huái lv̀ yě táng。
bā zuò gōng míng yún lù jiǒng,
liǎng zhāo ēn juàn hǎi bō cháng。
gūi lái kàng lì yìng tóng xué,
shuāng bì quán tái gěng yè guāng。