晓发东山指石峰

(清代)许传霈

晓风射篷冷,残月含江碧。欸乃听声声,引入云水窟。

船头老人兴,遥遥语指石。突兀蛟龙腾,氤氲风雨积。

夜长烟瘴迷,横矗晓天白。山高路崎岖,断崖悬千尺。

低压打头来,崔嵬势欲掷。一湾琵琶洲,天然形绣陌。

弹自不成声,长指日出没。推篷證所闻,果尔挹秀色。

苍茫千百年,独立谁为客。风流谢太傅,高隐适裙屐。

东眺复西眺,白云自今昔。石兮不能言,云影望中隔。

许传霈

余生而鲁钝,雅不善诗。岁辛巳,由湖返杭,尤绝意不吟咏,复何稿之可存乎。偶理丛残,有不忍遽弃者,念少壮遭际多艰,赖母教辛勤,良朋切磋,得不汨没天性,言情纪事,时见乎词,则又不可以不存。爰按年录之,起咸丰癸丑,终光绪辛巳,得八卷,计古今体若干首。初有无可斋、倦游轩、七二铃馆、春晖室诸编目,兹分注各年下以存旧名。

《晓发东山指石峰》拼音标注

xiǎo fā dōng shān zhǐ shí fēng
xiǎo fēng shè péng lěng,
cán yuè hán jiāng bì。
ǎi nǎi tīng shēng shēng,
yǐn rù yún shǔi kū。
chuán tóu lǎo rén xīng,
yáo yáo yǔ zhǐ shí。
tū wù jiāo lóng téng,
yīn yūn fēng yǔ jī。
yè cháng yān zhàng mí,
héng chù xiǎo tiān bái。
shān gāo lù qí qū,
duàn yá xuán qiān chǐ。
dī yā dǎ tóu lái,
cūi wéi shì yù zhí。
yī wān pí pá zhōu,
tiān rán xíng xìu mò。
dàn zì bù chéng shēng,
cháng zhǐ rì chū méi。
tūi péng zhèng suǒ wén,
guǒ ěr yì xìu sè。
cāng máng qiān bǎi nián,
dú lì shúi wèi kè。
fēng líu xiè tài fù,
gāo yǐn shì qún jī。
dōng tiào fù xī tiào,
bái yún zì jīn xī。
shí xī bù néng yán,
yún yǐng wàng zhōng gé。