题师竹游雁宕诗卷即用其宿净名寺诗韵

(清代)许传霈

閒来选胜并探幽,想见诗才造凤楼。随手一编诗火历,回头十载爪泥留。

鞍归马岭登临慨,岘化龙湫风雨愁。闻道天台通一路,阮刘何日许重游。

许传霈

余生而鲁钝,雅不善诗。岁辛巳,由湖返杭,尤绝意不吟咏,复何稿之可存乎。偶理丛残,有不忍遽弃者,念少壮遭际多艰,赖母教辛勤,良朋切磋,得不汨没天性,言情纪事,时见乎词,则又不可以不存。爰按年录之,起咸丰癸丑,终光绪辛巳,得八卷,计古今体若干首。初有无可斋、倦游轩、七二铃馆、春晖室诸编目,兹分注各年下以存旧名。

《题师竹游雁宕诗卷即用其宿净名寺诗韵》拼音标注

tí shī zhú yóu yàn dàng shī juàn jí yòng qí sù jìng míng sì shī yùn
xián lái xuǎn shèng bìng tàn yōu,
xiǎng jiàn shī cái zào fèng lóu。
súi shǒu yī biān shī huǒ lì,
húi tóu shí zài zhuǎ ní líu。
ān gūi mǎ líng dēng lín kǎi,
xiàn huà lóng jiǎo fēng yǔ chóu。
wén dào tiān tái tōng yī lù,
ruǎn líu hé rì xǔ zhòng yóu。