室思诗六章 其四

(魏晋)徐干

惨惨时节尽,兰叶凋复零。喟然长叹息,君期慰我情。

展转不能寐,长夜何绵绵。蹑履起出户,仰观三星连。

自恨志不遂,泣涕如涌泉。

徐干

汉末文学家、哲学家。“建安七子”之一。以诗、辞赋、政论著称。其著作《中论》对历朝历代的统治者和文化学者影响深远。

《室思诗六章 其四》拼音标注

shì sī shī lìu zhāng qí sì
cǎn cǎn shí jié jǐn,
lán yè diāo fù líng。
kùi rán cháng tàn xī,
jūn qī wèi wǒ qíng。
zhǎn zhuǎn bù néng mèi,
cháng yè hé mián mián。
niè lv̌ qǐ chū hù,
yǎng guān sān xīng lián。
zì hèn zhì bù sùi,
qì tì rú yǒng quán。