
许浑
许浑(约791~约858),字用晦(一作仲晦),唐代诗人,润州丹阳(今江苏丹阳)人。晚唐最具影响力的诗人之一,其一生不作古诗,专攻律体;题材以怀古、田园诗为佳,艺术则以偶对整密、诗律纯熟为特色。唯诗中多描写水、雨之景,后人拟之与诗圣杜甫齐名,并以“许浑千首诗,杜甫一生愁”评价之。成年后移家京口(今江苏镇江)丁卯涧,以丁卯名其诗集,后人因称“许丁卯”。许诗误入杜牧集者甚多。代表作有《咸阳城东楼》。
《李秀才近自涂口迁居新安适枉缄书见宽悲戚因以此答》拼音标注
lǐ xìu cái jìn zì tú kǒu qiān jū xīn ān shì wǎng jiān shū jiàn kuān bēi qī yīn yǐ cǐ dá
yuǎn shū kāi bà gèng yī yī,
chén zuò gāo tái jìng luò hūi。
yán xiàng xuě shēn rén yǐ qù,
yǔ lóu huā shèng kè chū gūi。
dōng táng wàng jué qiān yīng qǐ,
nán guó āi yú hòu yàn fēi。
jīn rì láo jūn yóu wèn xùn,
yī guān wéi cháng gù shān wéi。
- 上一篇:松江渡送人(一作松江怀古)
- 下一篇:听歌鹧鸪辞