题纨扇

(明代)许继

霜筠托冰练,好合两无忤。白月当太虚,团光溢寒素。

中心抱明洁,耻受炎尘污。顾盻风自生,时哉岂徒遇。

为欢殊未极,秋凉入庭树。

许继

(1350—1386)浙江宁海人,字士修。刻意经学,尤善古诗,有魏晋风韵。安贫守道,自号观乐生。洪武中,以荐授台州训导。

《题纨扇》拼音标注

tí wán shàn
shuāng yún tuō bīng liàn,
hǎo hé liǎng wú wǔ。
bái yuè dāng tài xū,
tuán guāng yì hán sù。
zhōng xīn bào míng jié,
chǐ shòu yán chén wū。
gù xì fēng zì shēng,
shí zāi qǐ tú yù。
wèi huān shū wèi jí,
qīu liáng rù tíng shù。