再送端叔
(宋代)徐积
关中日落时,但见山相接。塞上闭城时,但听吹芦叶。
延州平安火过早,月出山头照孤堡。王家池上醉欲倒,铜钵声中诗已了。
落笔挥成露布草,主人更索平戎表。文章意气入杳冥,金船插羽如飞鸟。
诸军鼓吹高牙晓,大纛门开扑馀燎。壮士犀衣剑气寒,客身依旧红霞绕。
陆生待寄梅花枝,庾郎莫爱芙蓉好。
徐积
徐积(1028—1103)北宋聋人教官。字仲车,楚州山阳(今江苏淮安)人。因晚年居楚州南门外,故自号南郭翁。生于宋仁宗天圣六年,卒于徽宗崇宁二年,年七十六岁。政和六年(1116),赐谥节孝处士。家乡人为其建 “徐节孝祠”,明清两代均有修缮,毁于解放初期。《宋史》卷四五九有传。
《再送端叔》拼音标注
zài sòng duān shū
guān zhōng rì luò shí,
dàn jiàn shān xiāng jiē。
sāi shàng bì chéng shí,
dàn tīng chūi lú yè。
yán zhōu píng ān huǒ guò zǎo,
yuè chū shān tóu zhào gū bǎo。
wáng jiā chí shàng zùi yù dǎo,
tóng bō shēng zhōng shī yǐ le。
luò bǐ hūi chéng lù bù cǎo,
zhǔ rén gèng suǒ píng róng biǎo。
wén zhāng yì qì rù yǎo míng,
jīn chuán chā yǔ rú fēi niǎo。
zhū jūn gǔ chūi gāo yá xiǎo,
dà dào mén kāi pū yú liǎo。
zhuàng shì xī yī jiàn qì hán,
kè shēn yī jìu hóng xiá rào。
lù shēng dài jì méi huā zhī,
yǔ láng mò ài fú róng hǎo。