答崔伯易白雪之句

(宋代)徐积

北叟有奇歌,调与声俱绝。此歌本难名,强名为白雪。

一唱白云开,再唱青云裂。朝唱迎朱霞,暮唱入明月。

声在明月宫,桂树生秋风。秋风吹明河,银浪翻长虹。

河汉与海通,安知声所终。如此谁可知,但问牵牛公。

如此谁可听,直须登青冥。酒仙骑赤龙,诗仙骑长鲸。

一夜到平明,北叟声且停。遗响来南城,犹似孤鸾鸣。

南公对北叟,阮籍逢孙登。阮籍正长啸,孙登作凤鸣。

羞杀阮步兵,笑杀孙先生。

徐积

徐积(1028—1103)北宋聋人教官。字仲车,楚州山阳(今江苏淮安)人。因晚年居楚州南门外,故自号南郭翁。生于宋仁宗天圣六年,卒于徽宗崇宁二年,年七十六岁。政和六年(1116),赐谥节孝处士。家乡人为其建 “徐节孝祠”,明清两代均有修缮,毁于解放初期。《宋史》卷四五九有传。

《答崔伯易白雪之句》拼音标注

dá cūi bó yì bái xuě zhī jù
běi sǒu yǒu qí gē,
diào yǔ shēng jù jué。
cǐ gē běn nán míng,
qiáng míng wèi bái xuě。
yī chàng bái yún kāi,
zài chàng qīng yún liè。
zhāo chàng yíng zhū xiá,
mù chàng rù míng yuè。
shēng zài míng yuè gōng,
gùi shù shēng qīu fēng。
qīu fēng chūi míng hé,
yín làng fān cháng hóng。
hé hàn yǔ hǎi tōng,
ān zhī shēng suǒ zhōng。
rú cǐ shúi kě zhī,
dàn wèn qiān níu gōng。
rú cǐ shúi kě tīng,
zhí xū dēng qīng míng。
jǐu xiān qí chì lóng,
shī xiān qí cháng jīng。
yī yè dào píng míng,
běi sǒu shēng qiě tíng。
yí xiǎng lái nán chéng,
yóu sì gū luán míng。
nán gōng dùi běi sǒu,
ruǎn jí féng sūn dēng。
ruǎn jí zhèng cháng xiào,
sūn dēng zuò fèng míng。
xīu shā ruǎn bù bīng,
xiào shā sūn xiān shēng。