贺新凉 旅况自遣 用雪客秋水轩倡和词韵

(清代)徐釚

双鬓萧骚卷。金台侧、旅魂空飏,病魔难遣。只立低徊形共影,况是烛花垂泫。

提别绪、春蚕蒙茧。开箧鲛绢浑似锦,裹相思、珠泪成深浅。

离恨锁,眉难展。

五陵年少都通显。叹狂生、胡琴击碎,唾壶敲扁。昨夜邯郸曾入梦,惊断寺门荒犬。

犊鼻裤、何时其免。饱杀侏儒臣饿死,怪秦皇、不尽烧坟典。

肠欲断,西风剪。

徐釚

徐釚(qiú )(1636~1708)清代词人。字电发,号虹亭、鞠庄、拙存,晚号枫江渔父。吴江(今属江苏苏州)人。康熙十八年(1679)召试博学鸿词,授翰林院检讨,入史馆纂修明史。因忤权贵,二十五年归里后,东入浙闽,历江右,三至南粤,一至中州。游历所至月名流雅士相题咏。康熙皇帝南巡,两次赐御书,诏原官起用,不肯就。卒年七十三。

《贺新凉 旅况自遣,用雪客秋水轩倡和词韵》拼音标注

hè xīn liáng lv̌ kuàng zì qiǎn,yòng xuě kè qīu shǔi xuān chàng hé cí yùn
shuāng bìn xiāo sāo juàn。
jīn tái cè 、 lv̌ hún kōng yáng,
bìng mó nán qiǎn。
zhǐ lì dī huái xíng gòng yǐng,
kuàng shì zhú huā chúi xuàn。
tí bié xù 、 chūn cán méng chóng。
kāi qiè jiǎo juàn hún sì jǐn,
guǒ xiāng sī 、 zhū lèi chéng shēn qiǎn。
lí hèn suǒ,
méi nán zhǎn。
wǔ líng nián shǎo dū tōng xiǎn。
tàn kuáng shēng 、 hú qín jí sùi,
tuò hú qiāo biǎn。
zuó yè hán dān céng rù mèng,
liáng duàn sì mén huāng quǎn。
dú bí kù 、 hé shí qí miǎn。
bǎo shā zhū rú chén è sǐ,
guài qín huáng 、 bù jǐn shāo fén diǎn。
cháng yù duàn,
xī fēng jiǎn。