琐窗寒 旅梦

(清代)徐釚

铜漏初沉,银缸欲烬,角声缭绕。孤枕寒衾,担误心情多少。

帐钩才下暗香浓,朦胧月色犹相照。溯关河千叠,音书难寄,家乡空杳。

静悄。兰闺里,愁煞梦儿,归路迷荒草。霎时欢聚,早被霜鸡惊觉。

奈愁怀、蓦地重来,把梦一时忘记了。魂销也,又听鸦啼,说与谁知道。

徐釚

徐釚(qiú )(1636~1708)清代词人。字电发,号虹亭、鞠庄、拙存,晚号枫江渔父。吴江(今属江苏苏州)人。康熙十八年(1679)召试博学鸿词,授翰林院检讨,入史馆纂修明史。因忤权贵,二十五年归里后,东入浙闽,历江右,三至南粤,一至中州。游历所至月名流雅士相题咏。康熙皇帝南巡,两次赐御书,诏原官起用,不肯就。卒年七十三。

《琐窗寒 旅梦》拼音标注

suǒ chuāng hán lv̌ mèng
tóng lòu chū chén,
yín gāng yù jìn,
jiǎo shēng liáo rào。
gū zhěn hán qīn,
dàn wù xīn qíng duō shǎo。
zhàng gōu cái xià àn xiāng nóng,
méng lóng yuè sè yóu xiāng zhào。
sù guān hé qiān dié,
yīn shū nán jì,
jiā xiāng kōng yǎo。
jìng qiǎo。
lán gūi lǐ,
chóu shā mèng ér,
gūi lù mí huāng cǎo。
shà shí huān jù,
zǎo bèi shuāng jī liáng jué。
nài chóu huái 、 mò dì zhòng lái,
bǎ mèng yī shí wàng jì le。
hún xiāo yě,
yòu tīng yā tí,
shuō yǔ shúi zhī dào。