百字令 索汪蛟门舍人新词
(清代)徐釚
金门游戏,向人间唾咳、皆成珠玉。司马愁消方朔倦,傅粉薰香鹿鹿。
才子吟红,佳人拾翠,辛柳真臣仆。新词好寄,与君齐被丝竹。
怜余如此飘零,劈笺飞檄,夜夜燃官烛。肠断西泠衰草暮,何况荆高哀筑。
驱驾花间,颉颃兰畹,两者先生足。先生不弃,贻予黄绢千幅。

徐釚
徐釚(qiú )(1636~1708)清代词人。字电发,号虹亭、鞠庄、拙存,晚号枫江渔父。吴江(今属江苏苏州)人。康熙十八年(1679)召试博学鸿词,授翰林院检讨,入史馆纂修明史。因忤权贵,二十五年归里后,东入浙闽,历江右,三至南粤,一至中州。游历所至月名流雅士相题咏。康熙皇帝南巡,两次赐御书,诏原官起用,不肯就。卒年七十三。
《百字令 索汪蛟门舍人新词》拼音标注
bǎi zì lìng suǒ wāng jiāo mén shè rén xīn cí
jīn mén yóu xì,
xiàng rén jiān tuò ké 、 jiē chéng zhū yù。
sī mǎ chóu xiāo fāng shuò juàn,
fù fěn xūn xiāng lù lù。
cái zǐ yín hóng,
jiā rén shí cùi,
xīn lǐu zhēn chén pū。
xīn cí hǎo jì,
yǔ jūn qí bèi sī zhú。
lián yú rú cǐ piāo líng,
pī jiān fēi xí,
yè yè rán guān zhú。
cháng duàn xī líng shuāi cǎo mù,
hé kuàng jīng gāo āi zhú。
qū jià huā jiān,
jié háng lán wǎn,
liǎng zhě xiān shēng zú。
xiān shēng bù qì,
yí yú huáng juàn qiān fú。