洞庭春色 题棠村词 遥为大司农苍岩先生寿

(清代)徐釚

学海词源,功名胜矣,足并千秋。看曹刘沈谢,乃公驱遣,夔龙稷契,于帝旁求。

累叶金貂连凤阙,那便少、车前拥八驺。经纶展,启沙堤黄阁,一半丹丘。

满座邹枚宾客,较才雄、谁似君侯。记尚书红杏,金荃兰畹,坡仙铁板,玉宇琼楼。

暂借度支元补衮,更头黑、三公笑白头。逢洗沐,坐蕉林书屋,细勒银钩。

徐釚

徐釚(qiú )(1636~1708)清代词人。字电发,号虹亭、鞠庄、拙存,晚号枫江渔父。吴江(今属江苏苏州)人。康熙十八年(1679)召试博学鸿词,授翰林院检讨,入史馆纂修明史。因忤权贵,二十五年归里后,东入浙闽,历江右,三至南粤,一至中州。游历所至月名流雅士相题咏。康熙皇帝南巡,两次赐御书,诏原官起用,不肯就。卒年七十三。

《洞庭春色 题棠村词,遥为大司农苍岩先生寿》拼音标注

dòng tíng chūn sè tí táng cūn cí,yáo wèi dà sī nóng cāng yán xiān shēng shòu
xué hǎi cí yuán,
gōng míng shèng yǐ,
zú bìng qiān qīu。
kàn cáo líu shěn xiè,
nǎi gōng qū qiǎn,
kúi lóng jì qì,
yú dì páng qíu。
lèi yè jīn diāo lián fèng què,
nà biàn shǎo 、 chē qián yǒng bā zōu。
jīng lún zhǎn,
qǐ shā dī huáng gé,
yī bàn dān qīu。
mǎn zuò zōu méi bīn kè,
jiào cái xióng 、 shúi sì jūn hóu。
jì shàng shū hóng xìng,
jīn quán lán wǎn,
pō xiān tiě bǎn,
yù yǔ qióng lóu。
zàn jiè dù zhī yuán bǔ gǔn,
gèng tóu hēi 、 sān gōng xiào bái tóu。
féng xǐ mù,
zuò jiāo lín shū wū,
xì lè yín gōu。