探春慢 己未新正四日 东华门道上 同陈其年并辔作

(清代)徐釚

宫树藏鸦,禁烟着柳,东风刬地吹破。宝马嘶来,款尘飞处,画毂雕轮无数。

雉尾晴云迥,喜辇道、方回卤簿。而今漫说,长杨谁是,子云独步。

好把鞭梢微亸。指殿阁崔巍,半绕香雾。碧眼髯奴,白头宫监,来往频敲腰鼓。

废苑妆楼改,惹一段、閒愁眉锁。说尽消沉,恰去江郎词赋。

徐釚

徐釚(qiú )(1636~1708)清代词人。字电发,号虹亭、鞠庄、拙存,晚号枫江渔父。吴江(今属江苏苏州)人。康熙十八年(1679)召试博学鸿词,授翰林院检讨,入史馆纂修明史。因忤权贵,二十五年归里后,东入浙闽,历江右,三至南粤,一至中州。游历所至月名流雅士相题咏。康熙皇帝南巡,两次赐御书,诏原官起用,不肯就。卒年七十三。

《探春慢 己未新正四日,东华门道上,同陈其年并辔作》拼音标注

tàn chūn màn jǐ wèi xīn zhèng sì rì,dōng huá mén dào shàng,tóng chén qí nián bìng pèi zuò
gōng shù cáng yā,
jìn yān zháo lǐu,
dōng fēng chǎn dì chūi pò。
bǎo mǎ sī lái,
kuǎn chén fēi chù,
huà gǔ diāo lún wú shù。
zhì wěi qíng yún jiǒng,
xǐ niǎn dào 、 fāng húi lǔ bù。
ér jīn màn shuō,
cháng yáng shúi shì,
zǐ yún dú bù。
hǎo bǎ biān shāo wēi duǒ。
zhǐ diàn gé cūi wēi,
bàn rào xiāng wù。
bì yǎn rán nú,
bái tóu gōng jiān,
lái wǎng pín qiāo yāo gǔ。
fèi yuàn zhuāng lóu gǎi,
rě yī duàn 、 xián chóu méi suǒ。
shuō jǐn xiāo chén,
qià qù jiāng láng cí fù。