长亭柳
(明代)许恕
长亭柳,长亭春色浓如酒。柔条细叶乱风烟,年年尽属离人手。
汴水河堤空复春,朝元宫阙已成尘。何似长亭管离别,常送东西南北人。
我家扬子江头住,忆捲疏帘看飞絮。几时折赠北郭生?归卧君山最佳处。

许恕
许恕(公元?年至一三七四年)字如心,江阴人。生年不详,卒于明太祖洪武七年。至正中,荐授澄江书院山长,旋弃去。会天下已乱,乃遁迹卖药于海上,与山僧野人为侣。善自晦匿,罕相识者,故征召不之及。恕著有《北郭集》六卷,补遗一卷,(均《四库总目》)他的诗意沉郁,而音节高朗。
《长亭柳》拼音标注
cháng tíng lǐu
cháng tíng lǐu,
cháng tíng chūn sè nóng rú jǐu。
róu tiáo xì yè luàn fēng yān,
nián nián jǐn shǔ lí rén shǒu。
biàn shǔi hé dī kōng fù chūn,
zhāo yuán gōng què yǐ chéng chén。
hé sì cháng tíng guǎn lí bié,
cháng sòng dōng xī nán běi rén。
wǒ jiā yáng zǐ jiāng tóu zhù,
yì juǎn shū lián kàn fēi xù。
jī shí zhé zèng běi guō shēng ?
gūi wò jūn shān zùi jiā chù。