雨晴邀林清夫饮

(明代)许天锡

十日苦雨一尺泥,野人不出甘盐齑。石上苔还不古色,阶前草长如春荑。

念子长为江海客,穷年不得同羹藜。邂逅归来始一笑,门前高马碧玉蹄。

要路权家尚宾客,驼峰犀筋杯玻瓈。前者京城惜君别,古槐高柳秋凄凄。

与子幸无一水隔,相望何乃成乖暌。人情世事多反覆,贫交还似糟糠妻。

晴明迟子过我饮,只有斗酒兼黄鸡。

许天锡

(1461—1508)明福建闽县人,字启衷,号洞江。弘治六年进士。授吏科给事中。与言官何天衢、倪天明并负时望,人称“台省三天”。正德初,奉使封安南,在道进都给事中。三年还,见刘瑾肆虐,敢言者皆被贬斥,遂疏发刘瑾侵匿内库财物数十事,然后自经尸谏。一说瑾惧天锡发其罪,夜令人缢杀之。有《黄门集》。

《雨晴邀林清夫饮》拼音标注

yǔ qíng yāo lín qīng fū yǐn
shí rì kǔ yǔ yī chǐ ní,
yě rén bù chū gān yán jī。
shí shàng tái huán bù gǔ sè,
jiē qián cǎo cháng rú chūn tí。
niàn zǐ cháng wèi jiāng hǎi kè,
qióng nián bù dé tóng gēng lí。
xiè hòu gūi lái shǐ yī xiào,
mén qián gāo mǎ bì yù tí。
yào lù quán jiā shàng bīn kè,
tuó fēng xī jīn bēi bō lí。
qián zhě jīng chéng xī jūn bié,
gǔ huái gāo lǐu qīu qī qī。
yǔ zǐ xìng wú yī shǔi gé,
xiāng wàng hé nǎi chéng guāi kúi。
rén qíng shì shì duō fǎn fù,
pín jiāo huán sì zāo kāng qī。
qíng míng chí zǐ guò wǒ yǐn,
zhǐ yǒu dǒu jǐu jiān huáng jī。