淮阴侯祠

(明代)徐渭

荒祠几树垂枯枣,黄泥落尽朱旗纛。花桐漆粉缀须眉,犹是登坛人未老。半生作计在鱼边,才得河堤老妇怜。谁知一卷长竿去,唾取真王只五年。暗中朱碧知谁是,浊水浑鱼每相似。当时密语向陈豨,更谁传向他人耳。丈夫勋业何足有,为虏为王如反手。提取山河与别人,到头一镬悲烹狗。

徐渭

徐渭(1521—1593),汉族,绍兴府山阴(今浙江绍兴)人。初字文清,后改字文长,号天池山人,或署田水月、田丹水,青藤老人、青藤道人、青藤居士、天池渔隐、金垒、金回山人、山阴布衣、白鹇山人、鹅鼻山侬等别号。中国明代文学家、书画家、军事家。民间也普遍流传他的故事传说,关于他年轻时如何聪明,后来如何捉弄官宦等。

《淮阴侯祠》拼音标注

huái yīn hóu cí
huāng cí jī shù chúi kū zǎo,
huáng ní luò jǐn zhū qí dào。
huā tóng qī fěn zhùi xū méi,
yóu shì dēng tán rén wèi lǎo。
bàn shēng zuò jì zài yú biān,
cái dé hé dī lǎo fù lián。
shúi zhī yī juàn cháng gān qù,
tuò qǔ zhēn wáng zhǐ wǔ nián。
àn zhōng zhū bì zhī shúi shì,
zhuó shǔi hún yú měi xiāng sì。
dāng shí mì yǔ xiàng chén xī,
gèng shúi chuán xiàng tā rén ěr。
zhàng fū xūn yè hé zú yǒu,
wèi lǔ wèi wáng rú fǎn shǒu。
tí qǔ shān hé yǔ bié rén,
dào tóu yī huò bēi pēng gǒu 。