客强予画十六种花因忆徐陵杂曲中二八年时不忧度之句作一歌因为十六花姨歌舞缠头亦便戏效陵体用陵韵

(明代)徐渭

东邻西舍丽难俦,新屋栖花迎莫愁。蝴蝶固应栖粉伴,牡丹亦自起红楼。

牡丹管领春秾发,一株百蒂无休歇。管中选取八双人,纸上娇开十二月。

谁向关西不道妍,谁数关头见小怜。侬为顷刻殷七七,我亦逡巡酒里天。

昭阳燕子年年度,谁能镜里无相妒。镜中颜色不长新,画底胭脂翻能故。

花姨舞歇石家香,依旧还归纸砑光。莫为弓腰歌一曲,双双来近昼眠床。

徐渭

徐渭(1521—1593),汉族,绍兴府山阴(今浙江绍兴)人。初字文清,后改字文长,号天池山人,或署田水月、田丹水,青藤老人、青藤道人、青藤居士、天池渔隐、金垒、金回山人、山阴布衣、白鹇山人、鹅鼻山侬等别号。中国明代文学家、书画家、军事家。民间也普遍流传他的故事传说,关于他年轻时如何聪明,后来如何捉弄官宦等。

《客强予画十六种花因忆徐陵杂曲中二八年时不忧度之句作一歌因为十六花姨歌舞缠头亦便戏效陵体用陵韵》拼音标注

kè qiáng yú huà shí lìu zhǒng huā yīn yì xú líng zá qū zhōng èr bā nián shí bù yōu dù zhī jù zuò yī gē yīn wèi shí lìu huā yí gē wǔ chán tóu yì biàn xì xiào líng tǐ yòng líng yùn
dōng lín xī shè lì nán chóu,
xīn wū qī huā yíng mò chóu。
hú dié gù yìng qī fěn bàn,
mǔ dān yì zì qǐ hóng lóu。
mǔ dān guǎn lǐng chūn nóng fā,
yī zhū bǎi dì wú xīu xiē。
guǎn zhōng xuǎn qǔ bā shuāng rén,
zhǐ shàng jiāo kāi shí èr yuè。
shúi xiàng guān xī bù dào yán,
shúi shù guān tóu jiàn xiǎo lián。
nóng wèi qǐng kè yīn qī qī,
wǒ yì qūn xún jǐu lǐ tiān。
zhāo yáng yàn zǐ nián nián dù,
shúi néng jìng lǐ wú xiāng dù。
jìng zhōng yán sè bù cháng xīn,
huà dǐ yān zhī fān néng gù。
huā yí wǔ xiē shí jiā xiāng,
yī jìu huán gūi zhǐ yà guāng。
mò wèi gōng yāo gē yī qū,
shuāng shuāng lái jìn zhòu mián chuáng。