白鹇诗
(明代)徐渭
闰南烟雨迷青嶂,孤雌挟子飞天上。却忆羁雄不得归,两桨深笼镜波漾。
片雪长梢向尾分,有时梦见武夷君。山长水远无书寄,不及南飞鸿雁群。
主人为尔苦惆怅,开笼欲放非难放。矰缴鹰鹯何处无,万里冯谁报无恙。

徐渭
徐渭(1521—1593),汉族,绍兴府山阴(今浙江绍兴)人。初字文清,后改字文长,号天池山人,或署田水月、田丹水,青藤老人、青藤道人、青藤居士、天池渔隐、金垒、金回山人、山阴布衣、白鹇山人、鹅鼻山侬等别号。中国明代文学家、书画家、军事家。民间也普遍流传他的故事传说,关于他年轻时如何聪明,后来如何捉弄官宦等。
《白鹇诗》拼音标注
bái xián shī
rùn nán yān yǔ mí qīng zhàng,
gū cí xié zǐ fēi tiān shàng。
què yì jī xióng bù dé gūi,
liǎng jiǎng shēn lóng jìng bō yàng。
piàn xuě cháng shāo xiàng wěi fēn,
yǒu shí mèng jiàn wǔ yí jūn。
shān cháng shǔi yuǎn wú shū jì,
bù jí nán fēi hóng yàn qún。
zhǔ rén wèi ěr kǔ chóu chàng,
kāi lóng yù fàng fēi nán fàng。
zēng jiǎo yīng zhān hé chù wú,
wàn lǐ féng shúi bào wú yàng。