鸿胪篇
(明代)徐渭
鸿胪翁本瀛洲客,朝朝谒帝飞双舄。方朔由来侍汉廷,子真还自栖仙宅。
翁家甲第郡郊东,高门容车人紫空。炊烟不散千门绕,贵秩何多万石同。
更有三雏搏六翼,大宋小宋尤难得。小未已作玉堂人,大者行登金马藉。
玉堂清切俨神仙,章服从来蔚且妍。承封自感君恩重,乞典悬知子道全。
闻翁始生在京邸,司马方居青琐地。只今回首六十年,承封复在燕京里。
此生此宦此承封,初夏初过初度逢。都门送别羡疏广,名山访道随葛洪。
凤子麟孙天所授,恩波荡荡偏垂后。他年玉带束绯袍,还挂翁身为翁寿。

徐渭
徐渭(1521—1593),汉族,绍兴府山阴(今浙江绍兴)人。初字文清,后改字文长,号天池山人,或署田水月、田丹水,青藤老人、青藤道人、青藤居士、天池渔隐、金垒、金回山人、山阴布衣、白鹇山人、鹅鼻山侬等别号。中国明代文学家、书画家、军事家。民间也普遍流传他的故事传说,关于他年轻时如何聪明,后来如何捉弄官宦等。
《鸿胪篇》拼音标注
hóng lú piān
hóng lú wēng běn yíng zhōu kè,
zhāo zhāo yè dì fēi shuāng xì。
fāng shuò yóu lái shì hàn tíng,
zǐ zhēn huán zì qī xiān zhái。
wēng jiā jiǎ dì jùn jiāo dōng,
gāo mén róng chē rén zǐ kōng。
chūi yān bù sàn qiān mén rào,
gùi zhì hé duō wàn shí tóng。
gèng yǒu sān chú bó lìu yì,
dà sòng xiǎo sòng yóu nán dé。
xiǎo wèi yǐ zuò yù táng rén,
dà zhě xíng dēng jīn mǎ jiè。
yù táng qīng qiē yǎn shén xiān,
zhāng fú cóng lái wèi qiě yán。
chéng fēng zì gǎn jūn ēn zhòng,
qǐ diǎn xuán zhī zǐ dào quán。
wén wēng shǐ shēng zài jīng dǐ,
sī mǎ fāng jū qīng suǒ dì。
zhǐ jīn húi shǒu lìu shí nián,
chéng fēng fù zài yàn jīng lǐ。
cǐ shēng cǐ huàn cǐ chéng fēng,
chū xià chū guò chū dù féng。
dū mén sòng bié xiàn shū guǎng,
míng shān fǎng dào súi gé hóng。
fèng zǐ lín sūn tiān suǒ shòu,
ēn bō dàng dàng piān chúi hòu。
tā nián yù dài shù fēi páo,
huán guà wēng shēn wèi wēng shòu。