予寓圃亦产双瓜方稚如琴轸为人落之
(明代)徐渭
未可充三棒,惟堪轸七弦。尽持挝孟德,莫去恼师延。
合并支苛雾,商量摆酷烟。长腰双鹄卵,大茧八蚕缠。
翠叶遮难满,黄臕映自妍。远藤香结字,近水脆生涎。
内履愁无地,悬匏苦在天。同心思苏小,匹骑走杨坚。
国岂无双士,军元有两甄。邵平闻恨晚,武瞾摘还怜。
虾蟹睛丫海,麖麋角聚颠。行排鸿入汉,齿露象埋田。
夜夏啼周日,麒麟哭鲁年。投梭贤母误,避杖走儿獧。
钩吻黄精贼,蟛蜞紫甲权。出蓝书未熟,本草注徒笺。
庆吊俱迂尔,蓍龟亦莽然。下帘翁巳矣,谁为跌三钱。

徐渭
徐渭(1521—1593),汉族,绍兴府山阴(今浙江绍兴)人。初字文清,后改字文长,号天池山人,或署田水月、田丹水,青藤老人、青藤道人、青藤居士、天池渔隐、金垒、金回山人、山阴布衣、白鹇山人、鹅鼻山侬等别号。中国明代文学家、书画家、军事家。民间也普遍流传他的故事传说,关于他年轻时如何聪明,后来如何捉弄官宦等。
《予寓圃亦产双瓜方稚如琴轸为人落之》拼音标注
yú yù pǔ yì chǎn shuāng guā fāng zhì rú qín zhěn wèi rén luò zhī
wèi kě chōng sān bàng,
wéi kān zhěn qī xián。
jǐn chí zhuā mèng dé,
mò qù nǎo shī yán。
hé bìng zhī kē wù,
shāng liàng bǎi kù yān。
cháng yāo shuāng hú luǎn,
dà chóng bā cán chán。
cùi yè zhē nán mǎn,
huáng biāo yìng zì yán。
yuǎn téng xiāng jié zì,
jìn shǔi cùi shēng xián。
nèi lv̌ chóu wú dì,
xuán páo kǔ zài tiān。
tóng xīn sī sū xiǎo,
pǐ qí zǒu yáng jiān。
guó qǐ wú shuāng shì,
jūn yuán yǒu liǎng zhēn。
shào píng wén hèn wǎn,
wǔ zhào zhāi huán lián。
xiā xiè jīng yā hǎi,
jīng mí jiǎo jù diān。
xíng pái hóng rù hàn,
chǐ lù xiàng mái tián。
yè xià tí zhōu rì,
qí lín kū lǔ nián。
tóu suō xián mǔ wù,
bì zhàng zǒu ér juàn。
gōu wěn huáng jīng zéi,
péng qí zǐ jiǎ quán。
chū lán shū wèi shú,
běn cǎo zhù tú jiān。
qìng diào jù yū ěr,
shī gūi yì mǎng rán。
xià lián wēng sì yǐ,
shúi wèi diē sān qián。