六月七日之夕与梅君客生及诸乡里趁凉于长安街醉而称韵得片字

(明代)徐渭

长安白苧风吹断,银河瑟瑟难成片。楚人惯自瑟阳春,一曲未终人巳散。

西内湖荷没鹤长,裁筒不得只闻香。东方万瓦寒楼阁,月照金鳷琥珀黄。

徐渭

徐渭(1521—1593),汉族,绍兴府山阴(今浙江绍兴)人。初字文清,后改字文长,号天池山人,或署田水月、田丹水,青藤老人、青藤道人、青藤居士、天池渔隐、金垒、金回山人、山阴布衣、白鹇山人、鹅鼻山侬等别号。中国明代文学家、书画家、军事家。民间也普遍流传他的故事传说,关于他年轻时如何聪明,后来如何捉弄官宦等。

《六月七日之夕与梅君客生及诸乡里趁凉于长安街醉而称韵得片字》拼音标注

lìu yuè qī rì zhī xī yǔ méi jūn kè shēng jí zhū xiāng lǐ chèn liáng yú cháng ān jiē zùi ér chēng yùn dé piàn zì
cháng ān bái zhù fēng chūi duàn,
yín hé sè sè nán chéng piàn。
chǔ rén guàn zì sè yáng chūn,
yī qū wèi zhōng rén sì sàn。
xī nèi hú hé méi hè cháng,
cái tǒng bù dé zhǐ wén xiāng。
dōng fāng wàn wǎ hán lóu gé,
yuè zhào jīn zhī hǔ pò huáng。