三茅观观潮

(明代)徐渭

黄幡绣字金铃重,仙人夜语骑青凤。宝树攒攒摇绿枝,海门数点潮头动。

海神罢舞回腰窄,天地有身存不得。谁将练带括秋空,谁将古慨量春雪。

黑鳌戴地几万年,昼夜一身神血乾。升沉不守瞬息事,人间白浪今如此。

白日高高惨不光,冷虹随日萦城隍。城中那得知城外,却疑寒色来何方。

鹿园草长文殊死,狮子随人吼祇树。吴山石头坐秋风,带着高冠拂云雾。

徐渭

徐渭(1521—1593),汉族,绍兴府山阴(今浙江绍兴)人。初字文清,后改字文长,号天池山人,或署田水月、田丹水,青藤老人、青藤道人、青藤居士、天池渔隐、金垒、金回山人、山阴布衣、白鹇山人、鹅鼻山侬等别号。中国明代文学家、书画家、军事家。民间也普遍流传他的故事传说,关于他年轻时如何聪明,后来如何捉弄官宦等。

《三茅观观潮》拼音标注

sān máo guān guān cháo
huáng fān xìu zì jīn líng zhòng,
xiān rén yè yǔ qí qīng fèng。
bǎo shù zǎn zǎn yáo lv̀ zhī,
hǎi mén shù diǎn cháo tóu dòng。
hǎi shén bà wǔ húi yāo zhǎi,
tiān dì yǒu shēn cún bù dé。
shúi jiāng liàn dài kuò qīu kōng,
shúi jiāng gǔ kǎi liàng chūn xuě。
hēi áo dài dì jī wàn nián,
zhòu yè yī shēn shén xiě gān。
shēng chén bù shǒu shùn xī shì,
rén jiān bái làng jīn rú cǐ。
bái rì gāo gāo cǎn bù guāng,
lěng hóng súi rì yíng chéng huáng。
chéng zhōng nà dé zhī chéng wài,
què yí hán sè lái hé fāng。
lù yuán cǎo cháng wén shū sǐ,
shī zǐ súi rén hǒu qí shù。
wú shān shí tóu zuò qīu fēng,
dài zháo gāo guān fú yún wù。