倪君某以小象托赋而先以诗次韵四首 其一
(明代)徐渭
即看负剑游吴客,终是抛繻入汉童。阿堵虎头虽易擅,浮丘鹤相本难工。
敢于玄白嘲杨子,尚恨丹青败乃公。算更难描谁面目,矮人咄诧戏场中。

徐渭
徐渭(1521—1593),汉族,绍兴府山阴(今浙江绍兴)人。初字文清,后改字文长,号天池山人,或署田水月、田丹水,青藤老人、青藤道人、青藤居士、天池渔隐、金垒、金回山人、山阴布衣、白鹇山人、鹅鼻山侬等别号。中国明代文学家、书画家、军事家。民间也普遍流传他的故事传说,关于他年轻时如何聪明,后来如何捉弄官宦等。
《倪君某以小象托赋而先以诗次韵四首 其一》拼音标注
ní jūn mǒu yǐ xiǎo xiàng tuō fù ér xiān yǐ shī cì yùn sì shǒu qí yī
jí kàn fù jiàn yóu wú kè,
zhōng shì pāo xū rù hàn tóng。
ā dǔ hǔ tóu sūi yì shàn,
fú qīu hè xiāng běn nán gōng。
gǎn yú xuán bái cháo yáng zǐ,
shàng hèn dān qīng bài nǎi gōng。
suàn gèng nán miáo shúi miàn mù,
ǎi rén duō chà xì cháng zhōng。