
许相卿
(1479—?)浙江海宁人,字伯台,晚年自号云村老人。正德十二年进士。世宗即位,授兵科给事中。为给事三年,屡上疏言事,尤极言功臣子弟荫官不及中官厮养,皆不听,遂谢病归。嘉靖八年诏养病三年以上不赴都者,落职闲住,遂废。夏言秉政后,招之,谢勿应。
《雨宿真如寺》拼音标注
yǔ sù zhēn rú sì
yè yǔ sēng zhāi zhì kè yú,
qīng dēng gāo tà xìn wú lú。
xuán tán zhǒng zhǒng fú shēng wài,
míng wǎn shēn shēn zuò zùi yú。
yún lù zào tiān wú kuǎn duàn,
yě qíng súi dì yǒu huá xū。
niàn nián húi shǒu hóng chén mèng,
hán yǐng kōng táng zì ài yú。