和闽帅
(宋代)许应龙
龙飞天子揽英雄,旧德欣逢泰道通。丹诏果然颁北阙,彩舟行矣驾东风。雨馀杉径新添绿,暖入花妆旋姹红。待得湖边春色满,我公已在凤池中。新凿南湖接海潮,油幢领客泛兰桡。那知半夜雨声急,却放新晴物色饶。尽日登临陪步武,高谈洒落挹风标。阳春白雪真难和,泚笔惟书道路谣。

许应龙
(1168—1248)福州闽县人,字恭甫。宁宗嘉定元年进士。历籍田令、太学博士。理宗即位,首陈正心为治国平天下之纲领,迁著作郎。出知潮州,训阅军兵,平息盗寇,安抚峒僚,治绩有声。端平初,召为礼部郎官,累官兵部尚书,后以端明殿学士提举洞霄宫。有《东涧集》。
《和闽帅》拼音标注
hé mǐn shuài
lóng fēi tiān zǐ lǎn yīng xióng,
jìu dé xīn féng tài dào tōng。
dān zhào guǒ rán bān běi què,
cǎi zhōu xíng yǐ jià dōng fēng。
yǔ yú shān jìng xīn tiān lv̀,
nuǎn rù huā zhuāng xuán chà hóng。
dài dé hú biān chūn sè mǎn,
wǒ gōng yǐ zài fèng chí zhōng。
xīn záo nán hú jiē hǎi cháo,
yóu chuáng lǐng kè fàn lán náo。
nà zhī bàn yè yǔ shēng jí,
què fàng xīn qíng wù sè ráo。
jǐn rì dēng lín péi bù wǔ,
gāo tán sǎ luò yì fēng biāo。
yáng chūn bái xuě zhēn nán hé,
cǐ bǐ wéi shū dào lù yáo 。