晴竹

(明代)徐庸

白露漙漙楚天碧,凤凰叫起金乌日。晴阳有影叫竹枝,枝上鹧鸪啼不得。

江云初定江风静,江水无波若明镜。照见灵妃一片心,隔岸清歌有谁听。

翠华不来春欲杳,泪痕渍血愁中老。锦瑟空弹五十弦,九疑数点烟中小。

徐庸

徐庸,字用理,吴郡人。采辑永乐至正统四代之诗,为《湖海耆英集》一十二卷、《南州诗集》五卷(小辋川乌丝栏钞本)、《高太史大全集十八卷》等。

《晴竹》拼音标注

qíng zhú
bái lù tuán tuán chǔ tiān bì,
fèng huáng jiào qǐ jīn wū rì。
qíng yáng yǒu yǐng jiào zhú zhī,
zhī shàng zhè gū tí bù dé。
jiāng yún chū dìng jiāng fēng jìng,
jiāng shǔi wú bō ruò míng jìng。
zhào jiàn líng fēi yī piàn xīn,
gé àn qīng gē yǒu shúi tīng。
cùi huá bù lái chūn yù yǎo,
lèi hén zì xiě chóu zhōng lǎo。
jǐn sè kōng dàn wǔ shí xián,
jǐu yí shù diǎn yān zhōng xiǎo。