春秋列女咏

(清代)许咏仁

高堂垂白夭天年,火窟埋身最可怜。有子能如汉毛义,为亲求禄始称贤。

许咏仁

字颂慈,光绪丁酉岁贡。就职训导,教授里门,造就甚众。著有《评月轩诗草》。

《春秋列女咏》拼音标注

chūn qīu liè nv̌ yǒng
gāo táng chúi bái yāo tiān nián,
huǒ kū mái shēn zùi kě lián。
yǒu zǐ néng rú hàn máo yì,
wèi qīn qíu lù shǐ chēng xián。