满庭芳 偕 士安马明初登荀和叔广思楼

(元代)许有壬

沙路无泥,柳风如水,嫩凉偏入吟鞍。广思楼上,雨后看西山。回首炎氛千丈,便长啸、跳出尘寰。青天外,斜阳淡淡,倦鸟正飞还。郊原秋色里,望穷霄壤,倚遍阑干。问神仙何处,独占高寒。楼下悠悠洹水,为底事、不暂休闲。吾衰矣,休将旧手,遮日上长安。

许有壬

许有壬(1286~1364) 元代文学家。字可用,彰(zhang)德汤阴(今属河南)人。延祐二年(1315)进士及第,授同知辽州事。后来官中书左司员外郎时,京城外发生饥荒,他从"民,本也"的思想出发,主张放赈(chen 四声)救济。河南农民军起,他建议备御之策十五件。又任集贤大学士,不久改枢密副使,又拜中书左丞。他看到元朝将士贪掠人口玉帛而无斗志,就主张对起义农民实行招降政策。

《满庭芳 偕 士安马明初登荀和叔广思楼》拼音标注

mǎn tíng fāng xié shì ān mǎ míng chū dēng xún hé shū guǎng sī lóu
shā lù wú ní,
lǐu fēng rú shǔi,
nèn liáng piān rù yín ān。
guǎng sī lóu shàng,
yǔ hòu kàn xī shān。
húi shǒu yán fēn qiān zhàng,
biàn cháng xiào 、 tiào chū chén huán。
qīng tiān wài,
xié yáng dàn dàn,
juàn niǎo zhèng fēi huán。
jiāo yuán qīu sè lǐ,
wàng qióng xiāo rǎng,
yǐ biàn lán gān。
wèn shén xiān hé chù,
dú zhān gāo hán。
lóu xià yōu yōu huán shǔi,
wèi dǐ shì 、 bù zàn xīu xián。
wú shuāi yǐ,
xīu jiāng jìu shǒu,
zhē rì shàng cháng ān 。