凤凰阁 秋晚苦雨

(清代)徐元瑞

看西风吹起,满庭碎叶。闭朱户独坐还怯。窗外芭蕉点点,做尽凄切。

禁不住、芳心欲折。

残灯挑尽,隐隐半明半灭。罗裳只借香温热。今夜里、这愁肠,胜似离别。

宽褪了、裙儿几褶。

徐元瑞

江苏江都人,字延香。徐石麒女。性慧,幼即能诗,通音律。石麒每对女度曲,有不合,即为之正拍。兼工填词。有《诗余绣闲集》。

《凤凰阁 秋晚苦雨》拼音标注

fèng huáng gé qīu wǎn kǔ yǔ
kàn xī fēng chūi qǐ,
mǎn tíng sùi yè。
bì zhū hù dú zuò huán qiè。
chuāng wài bā jiāo diǎn diǎn,
zuò jǐn qī qiē。
jìn bù zhù 、 fāng xīn yù zhé。
cán dēng tiāo jǐn,
yǐn yǐn bàn míng bàn miè。
luō cháng zhǐ jiè xiāng wēn rè。
jīn yè lǐ 、 zhè chóu cháng,
shèng sì lí bié。
kuān tùn le 、 qún ér jī zhé。