吴姬十首

(唐代)薛能

夜锁重门昼亦监,眼波娇利瘦岩岩。偏怜不怕娇人笑,自把春罗等舞衫。龙麝薰多骨亦香,因经寒食好风光。何人画得天生态,枕破施朱隔宿妆。滴滴春霖透荔枝,笔题笺动手中垂。天阴不得君王召,嚬著青蛾作小诗。钿合重盛绣结深,昭阳初幸赐同心。君知一夜恩多少,明日宣教放德音。退红香汗湿轻纱,高卷蚊厨独卧斜。娇泪半垂珠不破,恨君瞋折后庭花。取次衣裳尽带珠,别添龙脑裛罗襦。年来寄与乡中伴,杀尽春蚕税亦无。画烛烧兰暖复迷,殿帏深密下银泥。开门欲作侵晨散,已是明朝日向西。楼台重叠满天云,殷殷鸣鼍世上闻。此日杨花初似雪,女儿弦管弄参军。冠剪黄绡帔紫罗,薄施铅粉画青娥。因将素手夸纤巧,从此椒房宠更多。身是三千第一名,内家丛里独分明。芙蓉殿上中元日,水拍银台弄化生。

薛能

薛能(817-880年),字太拙,河东汾州(山西汾阳县)人。晚唐大臣,著名诗人。会昌六年,进士及第,补盩厔县尉。仕宦显达,历任三镇从事,累迁嘉州刺史、各部郎中、同州刺史、工部尚书,先后担任感化军、武宁军和忠武军节度使。广明元年,为许州大将周岌所逐,全家遇害。癖于作诗,称赞“诗古赋纵横,令人畏后生”。著有《薛能诗集》十卷、《繁城集》一卷 。

《吴姬十首》拼音标注

wú jī shí shǒu
yè suǒ zhòng mén zhòu yì jiān,
yǎn bō jiāo lì shòu yán yán。
piān lián bù pà jiāo rén xiào,
zì bǎ chūn luō děng wǔ shān。
lóng shè xūn duō gǔ yì xiāng,
yīn jīng hán shí hǎo fēng guāng。
hé rén huà dé tiān shēng tài,
zhěn pò shī zhū gé sù zhuāng。
dī dī chūn lín tòu lì zhī,
bǐ tí jiān dòng shǒu zhōng chúi。
tiān yīn bù dé jūn wáng zhào,
pín zhù qīng é zuò xiǎo shī。
diàn hé zhòng shèng xìu jié shēn,
zhāo yáng chū xìng sì tóng xīn。
jūn zhī yī yè ēn duō shǎo,
míng rì xuān jiào fàng dé yīn。
tùi hóng xiāng hàn shī qīng shā,
gāo juàn wén chú dú wò xié。
jiāo lèi bàn chúi zhū bù pò,
hèn jūn chēn zhé hòu tíng huā。
qǔ cì yī cháng jǐn dài zhū,
bié tiān lóng nǎo yì luō rú。
nián lái jì yǔ xiāng zhōng bàn,
shā jǐn chūn cán shùi yì wú。
huà zhú shāo lán nuǎn fù mí,
diàn wéi shēn mì xià yín ní。
kāi mén yù zuò qīn chén sàn,
yǐ shì míng zhāo rì xiàng xī。
lóu tái zhòng dié mǎn tiān yún,
yīn yīn míng tuó shì shàng wén。
cǐ rì yáng huā chū sì xuě,
nv̌ ér xián guǎn nòng cān jūn。
guān jiǎn huáng xiāo pèi zǐ luō,
bó shī qiān fěn huà qīng é。
yīn jiāng sù shǒu kuā xiān qiǎo,
cóng cǐ jiāo fáng chǒng gèng duō。
shēn shì sān qiān dì yī míng,
nèi jiā cóng lǐ dú fēn míng。
fú róng diàn shàng zhōng yuán rì,
shǔi pāi yín tái nòng huà shēng。