和米芾为梁唐不收慰问帖寄诗

(宋代)薛绍彭

圣贤尺牍间,吊问相酬答。不笔或无意,兴合自答捷。名迹后人贵,品每分真杂。前世无大度,危乱相乘蹑。白发如莲帽,騧马似瓜贴。触事为不祥,凶语弃玉躞。料简纯吉书,乃有十七贴。当时博搜访,所得固已狭。于此半千岁,历世同灰劫。真圣扫忌讳,尽入淳化箧。巍巍覆载量,细事见广业。唐人工临写,野马成百叠。硬黄脱真迹,勾填本摹榻。今惟典刑在,后世皆可法。

薛绍彭

河中万泉人,字道祖,号翠微居士。薛向子。哲宗元祐元年官承事郎、监上清太平宫。历少府监丞,累官秘阁修撰、知梓潼路漕。工书,擅行、正、草诸体,取法晋唐,格度严谨,自成一家。与米芾为书画友,书法并称“米薛”。

《和米芾为梁唐不收慰问帖寄诗》拼音标注

hé mǐ fèi wèi liáng táng bù shōu wèi wèn tiē jì shī
shèng xián chǐ dú jiān,
diào wèn xiāng chóu dá。
bù bǐ huò wú yì,
xīng hé zì dá jié。
míng jī hòu rén gùi,
pǐn měi fēn zhēn zá。
qián shì wú dà dù,
wēi luàn xiāng chéng niè。
bái fā rú lián mào,
guā mǎ sì guā tiē。
hóng shì wèi bù xiáng,
xiōng yǔ qì yù xiè。
liào jiǎn chún jí shū,
nǎi yǒu shí qī tiē。
dāng shí bó sōu fǎng,
suǒ dé gù yǐ xiá。
yú cǐ bàn qiān sùi,
lì shì tóng hūi jié。
zhēn shèng sǎo jì hùi,
jǐn rù chún huà qiè。
wēi wēi fù zài liàng,
xì shì jiàn guǎng yè。
táng rén gōng lín xiě,
yě mǎ chéng bǎi dié。
yìng huáng tuō zhēn jī,
gōu tián běn mó tà。
jīn wéi diǎn xíng zài,
hòu shì jiē kě fǎ 。