水龙吟 杨花和东坡韵

(清代)薛时雨

可怜一片春痕,纷纷都似天花坠。飘茵堕溷,自家不管,管人离思。

倦眼愁看,閒情怕惹,枇杷门闭。是个侬小影,要留他住,又依旧、三眠起。

庭院愔愔昼静,悄无人、榆钱青缀。也曾经过,繁华世界,教谁揉碎。

荡子寒盟,美人诉怨,有如春水。便浮萍化出,今生已过,酿来生泪。

薛时雨

薛时雨(1818-1885),字慰农,一字澍生,晚号桑根老农。安徽全椒人。清代咸丰三年(1853)进士,授嘉兴知县。太平军起,参李鸿章军幕,以招抚流亡振兴文教为任。官至杭州知府,兼督粮道,代行布政、按察两司事。为台湾第一巡抚刘铭传亲家。晚清著名词家之一,作品有《藤香馆诗删》、《词删》等。

《水龙吟 杨花和东坡韵》拼音标注

shǔi lóng yín yáng huā hé dōng pō yùn
kě lián yī piàn chūn hén,
fēn fēn dū sì tiān huā zhùi。
piāo yīn duò hùn,
zì jiā bù guǎn,
guǎn rén lí sī。
juàn yǎn chóu kàn,
xián qíng pà rě,
pí pá mén bì。
shì gè nóng xiǎo yǐng,
yào líu tā zhù,
yòu yī jìu 、 sān mián qǐ。
tíng yuàn yīn yīn zhòu jìng,
qiǎo wú rén 、 yú qián qīng zhùi。
yě céng jīng guò,
fán huá shì jiè,
jiào shúi róu sùi。
dàng zǐ hán méng,
měi rén sù yuàn,
yǒu rú chūn shǔi。
biàn fú píng huà chū,
jīn shēng yǐ guò,
niàng lái shēng lèi。