水龙吟 残暑初退凉月满庭露咽虫嘶秋心碎矣

(清代)薛时雨

秋人直凭无聊,玉阶踏碎凉蟾影。愁肠百结,醉中难遣,又逢酒醒。

月在青天,风来画阁,露生金井。听蛩吟鹤唳,总关秋思,叵耐得、相如病。

容易名场梦冷。纪前因、雪泥空證。元龙豪气,香山宦迹,樊川游兴。

湖海逢迎,莺花侍从,半生侥倖。想斯人位置,悠悠青史,待何人定。

薛时雨

薛时雨(1818-1885),字慰农,一字澍生,晚号桑根老农。安徽全椒人。清代咸丰三年(1853)进士,授嘉兴知县。太平军起,参李鸿章军幕,以招抚流亡振兴文教为任。官至杭州知府,兼督粮道,代行布政、按察两司事。为台湾第一巡抚刘铭传亲家。晚清著名词家之一,作品有《藤香馆诗删》、《词删》等。

《水龙吟 残暑初退凉月满庭露咽虫嘶秋心碎矣》拼音标注

shǔi lóng yín cán shǔ chū tùi liáng yuè mǎn tíng lù yān chóng sī qīu xīn sùi yǐ
qīu rén zhí píng wú liáo,
yù jiē tà sùi liáng chán yǐng。
chóu cháng bǎi jié,
zùi zhōng nán qiǎn,
yòu féng jǐu xǐng。
yuè zài qīng tiān,
fēng lái huà gé,
lù shēng jīn jǐng。
tīng qióng yín hè lì,
zǒng guān qīu sī,
pǒ nài dé 、 xiāng rú bìng。
róng yì míng cháng mèng lěng。
jì qián yīn 、 xuě ní kōng zhèng。
yuán lóng háo qì,
xiāng shān huàn jī,
fán chuān yóu xīng。
hú hǎi féng yíng,
yīng huā shì cóng,
bàn shēng jiǎo xìng。
xiǎng sī rén wèi zhì,
yōu yōu qīng shǐ,
dài hé rén dìng。