调古

(宋代)严粲

调古人能听,眉长世共妍。家山夕阳外,心事落鸥边。

弟妹知何在,风尘祗自怜。孤灯照危坐,不是少林禅。

严粲

邵武人,字明卿,一字坦叔。官清湘令,精《毛诗》,尝自注诗,名曰《严氏诗缉》,以吕祖谦《读诗记》为主,而杂采诸说以发明之,间亦断以己意。

《调古》拼音标注

diào gǔ
diào gǔ rén néng tīng,
méi cháng shì gòng yán。
jiā shān xī yáng wài,
xīn shì luò ōu biān。
dì mèi zhī hé zài,
fēng chén zhī zì lián。
gū dēng zhào wēi zuò,
bù shì shǎo lín shàn。