戊申人日

(清代)阎尔梅

繁华速老是春天,花极浓时落更先。遁野有情看拾翠,封侯无相写凌烟。心悲晚景歌皆痛,士遇奇才恨亦怜。我去君留仍暂事,成功者退记他年。

阎尔梅

阎尔梅(1603—1679)明末诗文家,字用卿,号古古,因生而耳长大,白过于面,又号白耷山人、蹈东和尚,汉族,江苏沛县人。明崇祯三年举人,为复社巨子。甲申、乙酉间,为史可法画策,史不能用。乃散财结客,奔走国事。清初剃发号蹈东和尚。诗有奇气,声调沉雄。有《白耷山人集》。阎尔梅逝后,子孙私上谥号 ''文节''。其身为日月堂八世。

《戊申人日》拼音标注

wù shēn rén rì
fán huá sù lǎo shì chūn tiān,
huā jí nóng shí luò gèng xiān。
dùn yě yǒu qíng kàn shí cùi,
fēng hóu wú xiāng xiě líng yān。
xīn bēi wǎn jǐng gē jiē tòng,
shì yù qí cái hèn yì lián。
wǒ qù jūn líu réng zàn shì,
chéng gōng zhě tùi jì tā nián 。