登太华山·白云峰

(清代)颜光敏

三峰信灵造,巍巍司寇冠。磊砢不尽泄,蚴蟉复冠盘。

结空出瑶几,前对香炉寒。大道望如发,豁然见长安。

我行采山荪,葱茜被冈峦。秋色何时来,万里霜林丹。

三川富陈迹,八水无停澜。玉女怅不顾,目断双青鸾。

颜光敏

(1640—1686)山东曲阜人,字逊甫,更字修来,号乐圃。颜光猷弟。康熙六年进士,由中书舍人累迁吏部郎中,充《一统志》纂修官。书法擅名一时,尤工诗。有《乐圃集》、《未信编》、《旧雨堂集》、《南行日记》。

《登太华山·白云峰》拼音标注

dēng tài huá shān · bái yún fēng
sān fēng xìn líng zào,
wēi wēi sī kòu guān。
lěi luǒ bù jǐn xiè,
yǒu líu fù guān pán。
jié kōng chū yáo jī,
qián dùi xiāng lú hán。
dà dào wàng rú fā,
huō rán jiàn cháng ān。
wǒ xíng cǎi shān sūn,
cōng qiàn bèi gāng luán。
qīu sè hé shí lái,
wàn lǐ shuāng lín dān。
sān chuān fù chén jī,
bā shǔi wú tíng lán。
yù nv̌ chàng bù gù,
mù duàn shuāng qīng luán。