登太华山·苍龙岭
(清代)颜光敏
纡回下平坡,削成当左冲。青霄岚彩灭,蜿蟺垂苍龙。
修鳞剥石藓,高脊突剑锋。神物倏幻化,雷雨愁相从。
玉京多栏楯,琪树无春冬。咫尺不可接,劳心益忡忡。
危巢见炊烟,下界闻夕钟。相携戒前路,日暮崖霜浓。

颜光敏
(1640—1686)山东曲阜人,字逊甫,更字修来,号乐圃。颜光猷弟。康熙六年进士,由中书舍人累迁吏部郎中,充《一统志》纂修官。书法擅名一时,尤工诗。有《乐圃集》、《未信编》、《旧雨堂集》、《南行日记》。
《登太华山·苍龙岭》拼音标注
dēng tài huá shān · cāng lóng líng
yū húi xià píng pō,
xuē chéng dāng zuǒ chōng。
qīng xiāo lán cǎi miè,
wān shàn chúi cāng lóng。
xīu lín bō shí xiǎn,
gāo jí tū jiàn fēng。
shén wù shū huàn huà,
léi yǔ chóu xiāng cóng。
yù jīng duō lán shǔn,
qí shù wú chūn dōng。
zhǐ chǐ bù kě jiē,
láo xīn yì chōng chōng。
wēi cháo jiàn chūi yān,
xià jiè wén xī zhōng。
xiāng xié jiè qián lù,
rì mù yá shuāng nóng。