春后

(清代)严绳孙

九春觞咏等闲过,犹染霜毫写永和。困懒莺花经眼失,衰迟风雨不情多。

城隅绿水空丝管,天上青云足网罗。不似柳阴溪上去,自横艇子卧渔蓑。

严绳孙

(1623—1702)江苏无锡人,字荪友。以诗古文辞擅名。康熙十八年,以布衣举博学鸿儒,试日仅赋一诗而出。授检讨,修《明史》,充日讲起居注官。迁右中允,乞归。工书画,有《秋水集》。

《春后》拼音标注

chūn hòu
jǐu chūn shāng yǒng děng xián guò,
yóu rǎn shuāng háo xiě yǒng hé。
kùn lǎn yīng huā jīng yǎn shī,
shuāi chí fēng yǔ bù qíng duō。
chéng yú lv̀ shǔi kōng sī guǎn,
tiān shàng qīng yún zú wǎng luō。
bù sì lǐu yīn xī shàng qù,
zì héng tǐng zǐ wò yú suō。