鹊桥仙 七夕雷雨

(清代)严绳孙

觚棱日落,宫衣初卷,隐隐云輧欲驾。金蛇玉虎隐颠狂,误此刻、天孙无价。

故园何处,针楼明月,依旧一眉如画。谁言客鬓久经霜,似才共、玉环盟罢。

严绳孙

(1623—1702)江苏无锡人,字荪友。以诗古文辞擅名。康熙十八年,以布衣举博学鸿儒,试日仅赋一诗而出。授检讨,修《明史》,充日讲起居注官。迁右中允,乞归。工书画,有《秋水集》。

《鹊桥仙 七夕雷雨》拼音标注

què qiáo xiān qī xī léi yǔ
gū léng rì luò,
gōng yī chū juàn,
yǐn yǐn yún pián yù jià。
jīn shé yù hǔ yǐn diān kuáng,
wù cǐ kè 、 tiān sūn wú jià。
gù yuán hé chù,
zhēn lóu míng yuè,
yī jìu yī méi rú huà。
shúi yán kè bìn jǐu jīng shuāng,
sì cái gòng 、 yù huán méng bà。