金缕曲 题陈其年小照填词图有姬人吹玉箫倚曲

(清代)严绳孙

燕市悲歌者。论从来、英雄儿女,漫争声价。肠断雄骓人欲去,刚道小乔初嫁。

只半幅、春风图画。唱到天涯芳草句,看一声、离凤娇鬟亚。

红泪泣,数行下。

浮名自是谁真假。甚于思、花间兰畹,一时方驾。不管秦娥箫咽后,又是荼蘼开罢。

更何处、垂杨繫马。便遣玉人嗔急性,背华灯、扣损裙儿砑。

须罚尔,尽三雅。

严绳孙

(1623—1702)江苏无锡人,字荪友。以诗古文辞擅名。康熙十八年,以布衣举博学鸿儒,试日仅赋一诗而出。授检讨,修《明史》,充日讲起居注官。迁右中允,乞归。工书画,有《秋水集》。

《金缕曲 题陈其年小照填词图有姬人吹玉箫倚曲》拼音标注

jīn lv̌ qū tí chén qí nián xiǎo zhào tián cí tú yǒu jī rén chūi yù xiāo yǐ qū
yàn shì bēi gē zhě。
lùn cóng lái 、 yīng xióng ér nv̌,
màn zhēng shēng jià。
cháng duàn xióng zhūi rén yù qù,
gāng dào xiǎo qiáo chū jià。
zhǐ bàn fú 、 chūn fēng tú huà。
chàng dào tiān yá fāng cǎo jù,
kàn yī shēng 、 lí fèng jiāo huán yà。
hóng lèi qì,
shù xíng xià。
fú míng zì shì shúi zhēn jiǎ。
shén yú sī 、 huā jiān lán wǎn,
yī shí fāng jià。
bù guǎn qín é xiāo yān hòu,
yòu shì tú mí kāi bà。
gèng hé chù 、 chúi yáng xì mǎ。
biàn qiǎn yù rén tián jí xìng,
bèi huá dēng 、 kòu sǔn qún ér yà。
xū fá ěr,
jǐn sān yǎ。