归鸿诗

(南北朝)颜延之

昧旦濡和风,沾露践朝晖。万有皆同春,鸿雁独辞归。

相鸣去涧汜,长江发江畿。皦洁登云侣,连绵千里飞。

长怀河朔路,缅与湘汉违。

颜延之

颜延之(384~456年),字延年,南朝宋文学家。祖籍琅邪临沂(今山东临沂)。曾祖含,右光禄大夫。祖约,零陵太守。父显,护军司马。少孤贫,居陋室,好读书,无所不览,文章之美,冠绝当时,与谢灵运并称“颜谢”。嗜酒,不护细行,年三十犹未婚娶。

《归鸿诗》拼音标注

gūi hóng shī
mèi dàn rú hé fēng,
zhān lù jiàn zhāo hūi。
wàn yǒu jiē tóng chūn,
hóng yàn dú cí gūi。
xiāng míng qù jiàn sì,
cháng jiāng fā jiāng jī。
jiǎo jié dēng yún lv̌,
lián mián qiān lǐ fēi。
cháng huái hé shuò lù,
miǎn yǔ xiāng hàn wéi。